Khai quật khảo cổ học tại di tích Suối Ràng 2, xã Phú Lý, huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai

30/07/2016

Tháng 5 năm 2016, theo giấy phép khai quật số 1429/QĐ-BVHTTDL của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Viện KHXH Vùng Nam Bộ phối hợp với Bảo tàng tỉnh Đồng Nai tiến hành khai quật di tích Suối Ràng 2.

Di tích Suối Ràng, còn có tên địa phương là Miếu Con Chồn, nằm ở bìa rừng thưa, thuộc xã Phú Lý, huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai được phát hiện vào năm 1987. Cụm di tích gồm hai gò đất cao khoảng 1,5m, nằm cách nhau 200m. Trong cuộc khai quật năm 2016, hố khai quật,có diện tích 280m2 mở bao lấy khu vực gò cao phía tây của cụm di tích, cho thấy một phế tích gạch bị đào phá nặng nề, nhiều gạch - đá ngổn ngang thành gò đống, rất khó nhận diện.

Kiến trúc ban đầu có lẽ có bình đồ hình chữ nhật, với các cạnh theo hướng bắc nam dài khoảng 2,1m và đông tây dài khoảng 4,3m. Các tường không xây kiên cố mà chủ yếu được xếp bằng các viên gạch nửa, với khoảng 2, 3 lớp gạch. Một số đoạn tường ở phía tây và phía nam được gia cố chân bằng các lớp gạch vụn đằm chặt. Trong khi, các cạnh phía đông và bắc được xây ngay trên bề mặt của đá đồi. Cửa kiến trúc mở về hướng đông với lối lên được tấn bằng đá, còn lại một đoạn dài 4m và dốc nghiêng 10o. Một số phiến đá phẳng, dùng làm bậc cửa cũng được tìm thấy tại khu vực này. Phần trung tâm của kiến trúc có bình đồ hình vuông 5m x 5m được xếp đá nhỏ. Phần tâm đã bị đào phá một hố lớn ở nửa phía nam. Kiểm tra phần còn lại không thấy dấu hiệu của hộc để đồ ký cúng (Garbha-nyãsa), có thể phần này đã bị hố đào trước đó của người dân hủy hoại. Một số viên gạch có kích thước lớn bất thường được tìm thấy ở phần đáy của hố đào phá này.

 

Di tích Suối Ràng 2 có niên đại được đoán định khoảng thế kỷ thứ VII – VIII Công nguyên và nằm trong hệ thống các kiến trúc gạch, phân bố dọc theo bờ sông Đồng Nai.

Sông Đồng Nai có chiều dài trên 400km, với lưu vực chiếm phần lớn mạng đông bắc Nam Bộ, là địa bàn phân bố chính của các di tích thời tiền - sơ sử suốt từ thời đá mới đến hậu kỳ kim khí (4.000BP – 2.000BP). Đến giai đoạn đầu Công nguyên, dưới các ảnh hưởng của văn hóa Ấn Độ, nhiều kiến trúc, tượng thờ và điêu khắc Ấn giáo và Phật giáo đã được tìm thấy trong vùng. Các di tích thời cổ sử chủ yếu có niên đại thế kỷ thứ VI – VII kéo dài đến IX – XI, phân bố trên một địa bàn rộng lớn dọc theo đôi bờ sông, từ vùng cửa sông ở Bà Rịa – Vũng Tàu cho đến thượng nguồn, là khu vực Cát Tiên (Lâm Đồng). Liên quan đến các kiến trúc này còn có những di tích phân bố dọc theo sông Vàm Cỏ Đông, từ Châu Thành, Bến Cầu (Tây Ninh) đến Đức Hòa, Đức Huệ (Long An).

 

 

Đ.N. Kính

Các tin đã đưa ngày:
Liên kết Website